Cách mạng tháng tám và anh Bộ Đội Cụ Hồ

- 0 / 0
Nguồn: Sưu tầm
Người gửi: Dương Văn Hùng (trang riêng)
Ngày gửi: 15h:55' 14-12-2011
Dung lượng: 424.0 KB
Số lượt tải: 5
Người gửi: Dương Văn Hùng (trang riêng)
Ngày gửi: 15h:55' 14-12-2011
Dung lượng: 424.0 KB
Số lượt tải: 5
Số lượt thích:
0 người
Cách mạng tháng tám và anh Bộ Đội Cụ Hồ
Cái thưở ban đầu dân quốc ấy,
Ngàn năm chưa dễ mấy ai quên.
Đó là tiếng reo vui của nhà thơ Xuân Diệu trong bản trường ca Ngọn quốc kỳ, viết sau ngày cách mạng tháng tám.Nhớ về thời vàng son ấy, tôi mở tập
Thơ kháng chiến (1945-1954) giai đoạn chống thực dân Pháp, tuy giấy cũ vàng ố, in không đẹp, nhưng đọc từng trang lại thấy hiện lên biết bao hình tượng ngời sáng của cách mạng tháng tám và anh bộ đội cụ hồ. Xin lược ghi vài nét để các bạn đọc cùng thưởng thức, mỗi lần
nghĩ về qúa khứ:
Gió vút lên ngọn cờ trên kỳ đài phơi phới
Gió vút lên, đây bao nguồn sống mới dạt dào
Tôi về đây lắng nghe bao tiếng gọi
Của mùa thu cách mạng, mùa vàng sao.
Bài thơ (Ba Đình nắng) của Vũ Hoàng Địch do Bùi công Kỳ phổ nhạc vang vang âm điệu trang nghiêm, tự hào, hồ hởi của hàng triệu người được giải phóng, đứng lên làm chủ đất trời Thủ đô, tựa khúc dạo đầu một thời đại mới của nước Việt Nam dân chủ cộng hoà:
Trời xanh đây là của chúng ta
Núi rừng đây là của chúng ta.
(Nguyễn Đình Thi)
Nhưng niềm vui chưa được bao lâu, kẻ thù đã buộc chúng ta cầm súng đứng lên bảo vệ tổ quốc, từng đoàn quân phải ra trận:
Bao chiến sĩ anh hùng,
Lạnh lùng vung gươm ra sa trường
...Là trang nam nhi,
Quyết chiến sa trường
Sống thác coi thường..
(văn cao)
Họ chính là những người con tứ xứ, từ sau luỹ tre làng cùng hội tụ dưới ngọn cờ đỏ sao vàng:
Lũ chúng tôi
Bọn người tứ xứ
Gặp nhau hồi chưa biết chữ,
Quen nhau từ buổi “một hai”
Súng bắn chưa quen
Quân sự mươi bài.
...Nghỉ lại lưng đèo
Nằm trên dốc nắng
Kỳ hộ lưng nhau ngang bờ cát trắng,
Quờ chân tìm hơi ấm đêm mưa...
(Hồng Nguyên)
Vẻ đẹp giản dị, hiền hoà của anh lính Cụ Hồ sau mùa thu cách mạng sao mà hồn hậu đến thế! chính sức mạnh của đoàn quân vĩ đại ấy được bắt nguồn từ sâu thẳm lòng dân:
Các anh về
Mái ấm nhà vui,
Tiếng hát câu cười,
Rộn ràng xóm nhỏ.
Các anh về
Tưng bừng trước ngõ,
Lớplớp đàn em hớn hở chạy theo sau.
PgS.tS nguyễn trường lịch
Kỷ niệm cách mạng tháng tám và Quốc Khánh 2/9
Bài thơ Bao giờ trở lại mà Hoàng Trung Thông viết vào thời kỳ chống Pháp được Lê Yên phổ nhạc tươi tắn mà hấp dẫn. ngày nay mỗi lần nghe bài hát vang lên, tôi vẫn cảm thấy rộn ràng quấn quýt như hồi nào còn nhỏ ra ngõ đón bộ đội về làng. thật là gần gũi, thân thương! Dường như đang hiện ra trước mắt chúng ta bức tranh quê đầy tình nghĩa đằm thắm:
Mẹ già bịn rịn áo nâu
Vui đàn con ở rừng sâu mới về.
...Nồi cơm nấu dở
Bát nước chè xanh
Ngồi vui kể chuyện tâm tình bên nhau...
Nhưng rồi các anh lại lên đường, sau một đêm qua làng
trong niềm tiếc nuối của bao người ở lại:
Các anh đi
Khi nào trở lại?
Xóm làng tôi trai gái vẫn chờ mong.
Những câu thơ chân thực, mà lai láng tấm lòng quân dân gắn bó máu thịt. Đó là ngọn nguồn sức mạnh vô bờ tạo nên mọi thắng lợi trước kẻ thù xâm lược từ xưa đến nay. anh bộ đội chính là con em của nhân dân. họ là hình tượng ngời sáng truyền thống của những thần dân trong lời hịch hịch tướng sĩ mà Trần Hưng Đạo từng kêu gọi chống quân Nguyên Mông. họ cũng là “dân lân, dân ấp” qua hình tượng người nghĩa sĩ cần giuộc, mà nhà thơ Nguyễn Đình Chiểu đã khắc hoạ cuối thế kỷ XiX. Đến thời
đại Hồ Chí Minh, họ được giác ngộ sâu rộng và gắn bó keo sơn đậm đà hơn và hăm hở lên đường giết giặc dưới ngọn cờ thiêng liêng của tổ quốc. tuy vậy, họ vẫn là những người nông dân mặc áo lính:
Đêm trăng này lúa chín,
Bộ đội đi qua làng.
Các anh xuống gặt hộ
Phòng ngày mai giặc sang.
( Huy Cận )
Đấy là bức tranh đoàn kết quân-dân nắm tay nhau theo lời dạy của Bác Hồ: “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.
Đúng là thời đại anh hùng tạo nên những người anh hùng mới. Dù gian khổ “nếm mật, nằm gai, háphải một hai sớm tối”.
Họ
Cái thưở ban đầu dân quốc ấy,
Ngàn năm chưa dễ mấy ai quên.
Đó là tiếng reo vui của nhà thơ Xuân Diệu trong bản trường ca Ngọn quốc kỳ, viết sau ngày cách mạng tháng tám.Nhớ về thời vàng son ấy, tôi mở tập
Thơ kháng chiến (1945-1954) giai đoạn chống thực dân Pháp, tuy giấy cũ vàng ố, in không đẹp, nhưng đọc từng trang lại thấy hiện lên biết bao hình tượng ngời sáng của cách mạng tháng tám và anh bộ đội cụ hồ. Xin lược ghi vài nét để các bạn đọc cùng thưởng thức, mỗi lần
nghĩ về qúa khứ:
Gió vút lên ngọn cờ trên kỳ đài phơi phới
Gió vút lên, đây bao nguồn sống mới dạt dào
Tôi về đây lắng nghe bao tiếng gọi
Của mùa thu cách mạng, mùa vàng sao.
Bài thơ (Ba Đình nắng) của Vũ Hoàng Địch do Bùi công Kỳ phổ nhạc vang vang âm điệu trang nghiêm, tự hào, hồ hởi của hàng triệu người được giải phóng, đứng lên làm chủ đất trời Thủ đô, tựa khúc dạo đầu một thời đại mới của nước Việt Nam dân chủ cộng hoà:
Trời xanh đây là của chúng ta
Núi rừng đây là của chúng ta.
(Nguyễn Đình Thi)
Nhưng niềm vui chưa được bao lâu, kẻ thù đã buộc chúng ta cầm súng đứng lên bảo vệ tổ quốc, từng đoàn quân phải ra trận:
Bao chiến sĩ anh hùng,
Lạnh lùng vung gươm ra sa trường
...Là trang nam nhi,
Quyết chiến sa trường
Sống thác coi thường..
(văn cao)
Họ chính là những người con tứ xứ, từ sau luỹ tre làng cùng hội tụ dưới ngọn cờ đỏ sao vàng:
Lũ chúng tôi
Bọn người tứ xứ
Gặp nhau hồi chưa biết chữ,
Quen nhau từ buổi “một hai”
Súng bắn chưa quen
Quân sự mươi bài.
...Nghỉ lại lưng đèo
Nằm trên dốc nắng
Kỳ hộ lưng nhau ngang bờ cát trắng,
Quờ chân tìm hơi ấm đêm mưa...
(Hồng Nguyên)
Vẻ đẹp giản dị, hiền hoà của anh lính Cụ Hồ sau mùa thu cách mạng sao mà hồn hậu đến thế! chính sức mạnh của đoàn quân vĩ đại ấy được bắt nguồn từ sâu thẳm lòng dân:
Các anh về
Mái ấm nhà vui,
Tiếng hát câu cười,
Rộn ràng xóm nhỏ.
Các anh về
Tưng bừng trước ngõ,
Lớplớp đàn em hớn hở chạy theo sau.
PgS.tS nguyễn trường lịch
Kỷ niệm cách mạng tháng tám và Quốc Khánh 2/9
Bài thơ Bao giờ trở lại mà Hoàng Trung Thông viết vào thời kỳ chống Pháp được Lê Yên phổ nhạc tươi tắn mà hấp dẫn. ngày nay mỗi lần nghe bài hát vang lên, tôi vẫn cảm thấy rộn ràng quấn quýt như hồi nào còn nhỏ ra ngõ đón bộ đội về làng. thật là gần gũi, thân thương! Dường như đang hiện ra trước mắt chúng ta bức tranh quê đầy tình nghĩa đằm thắm:
Mẹ già bịn rịn áo nâu
Vui đàn con ở rừng sâu mới về.
...Nồi cơm nấu dở
Bát nước chè xanh
Ngồi vui kể chuyện tâm tình bên nhau...
Nhưng rồi các anh lại lên đường, sau một đêm qua làng
trong niềm tiếc nuối của bao người ở lại:
Các anh đi
Khi nào trở lại?
Xóm làng tôi trai gái vẫn chờ mong.
Những câu thơ chân thực, mà lai láng tấm lòng quân dân gắn bó máu thịt. Đó là ngọn nguồn sức mạnh vô bờ tạo nên mọi thắng lợi trước kẻ thù xâm lược từ xưa đến nay. anh bộ đội chính là con em của nhân dân. họ là hình tượng ngời sáng truyền thống của những thần dân trong lời hịch hịch tướng sĩ mà Trần Hưng Đạo từng kêu gọi chống quân Nguyên Mông. họ cũng là “dân lân, dân ấp” qua hình tượng người nghĩa sĩ cần giuộc, mà nhà thơ Nguyễn Đình Chiểu đã khắc hoạ cuối thế kỷ XiX. Đến thời
đại Hồ Chí Minh, họ được giác ngộ sâu rộng và gắn bó keo sơn đậm đà hơn và hăm hở lên đường giết giặc dưới ngọn cờ thiêng liêng của tổ quốc. tuy vậy, họ vẫn là những người nông dân mặc áo lính:
Đêm trăng này lúa chín,
Bộ đội đi qua làng.
Các anh xuống gặt hộ
Phòng ngày mai giặc sang.
( Huy Cận )
Đấy là bức tranh đoàn kết quân-dân nắm tay nhau theo lời dạy của Bác Hồ: “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.
Đúng là thời đại anh hùng tạo nên những người anh hùng mới. Dù gian khổ “nếm mật, nằm gai, háphải một hai sớm tối”.
Họ
 











